+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Tình yêu đồng giới ở Iraq thời chiến

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    558
    Thanks
    265
    Thanked 364 Times in 225 Posts

    Tình yêu đồng giới ở Iraq thời chiến


    Tình yêu giữa phiên dịch viên của quân đội Hoa Kỳ, Nayyef Hrebid, và quân nhân Iraq, Btoo Allami, nảy nở vào lúc cuộc chiến Iraq đang trong giai đoạn cao điểm.

    Đó là sự khởi đầu của cuộc đấu tranh kéo dài suốt 12 năm để họ được sống bên nhau.

    Hồi 2003, Nayyef Hrebid bị cuốn vào cuộc chiến Iraq.

    Với tấm bằng đại học ngành nghệ thuật, anh trở thành người phiên dịch cho quân đội Hoa Kỳ sau khi không tìm được việc làm nào khác.

    "Tôi đóng ở Ramadi, nơi cuộc chiến ác liệt nhất vào thời điểm đó. Chúng tôi khi đi tuần tra trên đường thường chứng kiến cảnh có người thiệt mạng do các thiết bị bom tự tạo gài bên đường, hoặc do những kẻ bắn tỉa. Tôi tự hỏi mình: 'Tại sao tôi lại ở đây? Tại sao tôi lại làm công việc này?'"

    Tuy nhiên, cuộc chạm trán tình cờ với một người lính Iraq đã làm thay đổi mọi thứ.

    "Một hôm, tôi đang ngồi bên ngoài thì người đó từ buồng tắm bước ra. Tôi thấy tóc cậu ấy bóng mượt, rất đen, và cậu ấy mỉm cười. Tôi nghĩ, 'Trời đất, chàng này thật là đẹp trai.'"

    "Tôi cảm nhận thấy một điều tươi đẹp đang diễn ra ở giữa chốn rất tồi tệ này."

    Hrebid giấu kín việc mình là một người đồng tính. Anh không thể công khai thiên hướng tình dục của mình, bởi quan hệ đồng tính là điều cấm kỵ tại Iraq, và những người đồng tính có nguy cơ bị tấn công bạo lực.

    "Tôi biết rằng tôi khác những người khác khi lớn lên, nhưng tại Iraq thì đồng tính bị coi là điều sai trái, khiến gia đình hổ thẹn. Bạn thậm chí có thể bị giết chết, cho nên cần rất thận trọng," anh nói.


    Hrebid làm phiên dịch viên cho quân đội Hoa Kỳ

    Hrebid không biết rằng người lính đó, Btoo Allami, cũng thấy xao xuyến trước anh.

    "Tôi có cảm giác lạ lùng khi nhìn anh ấy. Cảm xúc của tôi lớn dần theo thời gian, và tôi biết rằng tôi muốn nói chuyện với anh ấy," Allami nói.
    Họ đã có cơ hội làm quen khi cùng tham gia một đợt càn quét quân nổi dậy khỏi bệnh viện đa khoa thành phố.

    "Sau các cuộc tuần tra, chúng tôi quay trở về nơi đồn trú an toàn và một hôm Btoo mời tôi qua ăn cùng, tán gẫu cùng cậu ấy và các binh lính khác," Hrebid nói.

    "Chúng tôi nói chuyện suốt đêm này qua đêm khác, và tình cảm của tôi dành cho cậu ấy cứ lớn lên."

    Ba ngày sau bữa ăn tối đó, Hrebid và Allami tìm được cớ để ra ngoài nói chuyện riêng với nhau. Họ ngồi trong một bãi đậu xe tối đen, đầy các xe Humvee của Mỹ xung quanh.

    "Tôi cảm thấy thật gần gũi với Nayyef, và tôi cảm thấy đó là lúc tôi cần nói điều gì đó," Allami nói.

    "Thế là tôi nói với anh ấy về cảm xúc của mình, rằng tôi yêu anh ấy. Rồi anh ấy hôn tôi và bỏ đi. Thật là một đêm tuyệt vời. Tôi đã không ăn gì trong hai ngày sau đó."


    Btoo, chụp hình cạnh một chiếc Humvee, là trung sĩ trong quân đội Iraq

    Mối quan hệ nhanh chóng nảy nở, và họ ngày càng dành nhiều thời gian hơn cho nhau trong doanh trại.

    "Khi đi tuần tra, tôi cố tìm cách ở gần cậu ấy, khi lẽ ra tôi phải ở gần với người Mỹ hơn. Chúng tôi đi bên nhau, chụp ảnh với nhau," Hrebid nói.
    Các đồng đội người Mỹ và người Iraq của họ nhanh chóng nhận biết được câu chuyện.

    "Tôi nói với viên đại úy người Mỹ của tôi về Btoo và ông đã giúp đưa cậu ấy tới ở cùng tôi trong doanh trại Mỹ vài đêm," Hrebid nói.

    "Nhưng một số quân nhân khác đã không thèm nói chuyện với tôi nữa sau khi biết tôi là người đồng tính. Một trong những người bạn cũng làm phiên dịch như tôi, người cùng thành phố với tôi, đã vớ cây gậy to đánh tôi gãy tay."

    Năm 2007, Hrebid và Allami cùng được đưa tới Diwaniyah ở miền nam Iraq. Họ may mắn được ở cùng trong một thành phố, nhưng phải giữ kín mối quan hệ.

    Năm 2009, Hrebid nộp đơn xin tị nạn tại Mỹ. Quá trình làm việc nhiều năm cho quân đội Hoa Kỳ khiến việc tiếp tục ở lại Iraq đặt anh vào tình thế nguy hiểm.

    "Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đi và rồi sẽ có thể dễ dàng nộp đơn xin cho Btoo đi cùng tôi sau đó," Hrebid nói.

    "Tôi biết rằng nếu ở lại Iraq, chúng tôi rốt cuộc sẽ phải cưới những người phụ nữ nào đó và giấu kín cuộc đời thật của mình đến mãn kiếp. Nhưng tôi đã xem loạt phim truyền hình Queer As Folk, và tôi nhận ra rằng có những cộng đồng dành cho người đồng tính ở thế giới bên ngoài."

    Tuy tình dục đồng giới được chấp nhận về mặt pháp luật tại Iraq, nhưng các nhà hoạt động nói rằng nhiều người đồng tính nam và cả một số người đồng tính nữ đã thiệt mạng do bị tấn công có chủ đích.

    Hồi 2012, cuộc điều tra của BBC Thế giới vụ cho thấy các cơ quan hành pháp đã tham gia vào việc hành quyết có hệ thống những người đồng tính.

    Nhóm tự xưng Nhà nước Hồi giáo (IS) đã giết hàng chục người đồng tính nam trong thời gian 2015-2016, trong đó nhiều trường hợp bị ném từ các tòa nhà cao tầng xuống cho chết.

    Hrebid được cấp quy chế tị nạn và chuyển tới định cư tại Seattle.

    Tuy nhiên, nỗ lực xin visa cho Allami sang sống chung đã không thành.

    Trong lúc đó, gia đình phát hiện ra Allami là người đồng tính và đã gây áp lực bắt anh cưới vợ.

    Với sự giúp đỡ của Michael Failla, bạn của Hrebid, một mục sư tại nhà thờ Universal Life Church ở Seattle, Allami trốn thoát sang Beirut.
    "Điều đó không dễ dàng gì, bởi tôi ký hợp đồng 25 năm với quân đội," Allami nói.

    "Thêm nữa, tôi là người duy nhất lo cho cả gia đình. Nhưng tôi biết rằng tôi phải sống bên Nayyef."


    Allami (trái) and Hrebid biết rằng họ không thể công khai việc mình là một cặp đồng tính tại Iraq

    Allami nộp đơn lên Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc (UNHCR) nhưng visa du lịch của anh hết hạn trước khi hồ sơ được xem xét giải quyết. Trở thành người nhập cư bất hợp pháp, anh phải tránh xa những nơi có binh lính, có chốt kiểm soát để tránh bị bắt gửi về Iraq.

    "Thời gian chờ đợi thật là khó khăn," Allami nói.

    "Tôi cảm thấy như mình bị mắc kẹt, không thể làm gì được. Nhưng rồi tôi nói chuyện với Nayyef, và điều đó giúp tôi cảm thấy vững tâm hơn."
    Họ liên hệ với nhau qua Skype hàng ngày.

    "Cậu ấy xem tôi chuẩn bị bữa sáng, và tôi xem cậu ấy làm bữa tối, chúng tôi chuyện trò như thể đang sống cùng nhau," Hrebid nói.

    UNHCR phỏng vấn Allami vài lần, nhưng hồ sơ của anh có nhiều vấn đề và bị trì hoãn giải quyết.

    Rồi Michael Failla lại giúp đỡ với việc bay tới Beirut hai lần để trình bày thay mặt Allami.

    "Tôi gọi ông ấy là cha đỡ đầu," Allami nói.

    Trong lúc chờ đợi quyết định của UNHCR, Allami được Tòa đại sứ Canada ở Lebanon phỏng vấn. Với sự giúp đỡ của Failla, anh đã được bay tới Vancouver vào tháng Chín 2013.

    Hai người nay sống cách nhau chỉ còn 225km, ở hai bên biên giới.

    "Tôi đi sang đó vào tất cả các dịp cuối tuần để gặp Btoo và cả vào những ngày tôi được nghỉ làm nữa," Hrebid nói.


    Hai người kết hôn tại Canada vào dịp Lễ Tình nhân 14/2/2014.

    Hrebid sau đó nộp đơn xin visa Mỹ cho Allami theo dạng hôn phu.

    Tháng Hai 2015, họ được cơ quan di trú Hoa Kỳ tại Montreal mời lên phỏng vấn.

    "Đó là chuyến bay dài chừng 6-7 giờ đồng hồ, thời tiết thì băng giá - đâu như âm 27 độ C," Hrebid nói.

    "Nhân viên di trú hỏi chúng tôi ba bốn câu, và khoảng 10 phút sau bà ấy nói với Btoo: 'Anh đã được phép nhập cư vào Hoa Kỳ để sống.'

    "Tôi đã phải đề nghị bà ấy nhắc lại lần nữa. Tôi bịt tay lên miệng để khỏi hét vang lên. Chúng tôi ra ngoài, tôi bắt đầu khóc và run rẩy. Tôi không thể tin được là rốt cuộc điều đó đã xảy ra. Chúng tôi được sống bên nhau ở nơi mà chúng tôi muốn sống."

    Tháng Ba 2015, Hrebid và Allami từ Vancouver tới Seattle bằng xe buýt. Họ quyết định làm một đám cưới nữa ở Mỹ và kết hôn tại bang Washington.

    Giờ đây, họ sống bên nhau trong một căn hộ tại Seattle. Hrebid hiện làm người quản lý cho một công ty trang trí nhà cửa và đã có quốc tịch Mỹ.

    Allami thì đã có thẻ xanh và sẽ trở thành công dân Mỹ trong năm tới. Anh làm quản đốc xây dựng.

    Câu chuyện của hai người đã được dựng thành phim tài liệu, "Out of Iraq", đã ra mắt tại Liên hoan Phim LA hồi năm ngoái.

    "Chúng tôi không có gì phải giấu diếm. Tôi nắm tay cậu ấy khi đi trên phố," Hrebid nói.

    Allami tán thưởng. "Mọi thứ với chúng tôi bây giờ thật khác," anh nói.

    "Trước kia, chúng tôi thật tuyệt vọng, nhưng nay chúng tôi đã là một gia đình. Đây là một thành phố thân thiện với người đồng tính. Tôi sống trong một giấc mơ."

    Hình ảnh trong bài do World of Wonder Productions cung cấp

    Claire Bates
    BBCvietnamese.com - 10/01/2017


  2. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    12h (11-01-2017), Chen Xiao Yu (14-01-2017), Mads (12-01-2017), Nguyễn Tấn Lộc (11-01-2017), xom vang (11-01-2017)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    58
    Thanks
    1350
    Thanked 30 Times in 22 Posts
    Đau lòng nhất khi người ta cách xa nhau gần nửa vòng trái đất mà vẫn tìm mọi cách để đến được với nhau. Trong khi tôi và em chỉ cách nhau chưa tới phân nửa của 10 km lại chia tay nhau. Tình yêu thật sự không phải từ những lời yêu thương nồng nàn mà là từ sự nỗ lực của cả hai người để vun đắp cho nó. Đọc bài này vừa rất vui vừa rất đau lòng. Chúc các Bạn giữ mãi được tình yêu này.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình